驄馬

唐代 李群玉
浮云何權奇,絕足世未知。長嘶清海風,蹀躞振雲絲。 由來渥窪種,本是蒼龍兒。穆滿不再活,無人昆閬騎。 若識躍嶠怯,寧勞耀金羈。青芻與白水,空笑駑駘肥。 伯樂儻一見,應驚耳長垂。當思八荒外,逐日向瑤池。
yún quán   jué shì wèi zhī cháng qīng hǎi fēng   dié xiè zhèn yún
yóu lái zhǒng   běn shì cāng lóng ér mǎn 滿 zài huó   rén kūn láng
ruò shí yuè jiào qiè   níng láo yào 耀 jīn qīng chú bái shuǐ   kōng xiào dài féi
tǎng jiàn   yīng jīng ěr zhǎng chuí dāng huāng wài   zhú xiàng yáo chí