次早再入出用前韵

宋代 汪炎昶
苔深行爱软,藤曲挽惊长。 松健根挐石,花繁树向阳。 屡香沾药气,衣腻染岚光。 病骨凛清意,无风亦自凉。
tái shēn xíng ài ruǎn   téng wǎn jīng zhǎng  
sōng jiàn gēn shí   huā fán shù xiàng yáng  
xiāng zhān yào   rǎn lán guāng  
bìng lǐn qīng   fēng liáng