次早再入出用前韻

宋代 汪炎昶
苔深行愛軟,藤曲挽驚長。 松健根挐石,花繁樹向陽。 屢香沾藥氣,衣膩染嵐光。 病骨凜清意,無風亦自涼。
tái shēn xíng ài ruǎn   téng wǎn jīng zhǎng  
sōng jiàn gēn shí   huā fán shù xiàng yáng  
xiāng zhān yào   rǎn lán guāng  
bìng lǐn qīng   fēng liáng