次韵子直二首

宋代 张嵲
旷朗秋天迥,岭云依树消。 飞飞归鸟急,去去广川遥。 鸿鹄本难畜,松筠常后凋。 谁为招隐赋,岁暮独难聊。
kuàng lǎng qiū tiān jiǒng   lǐng yún shù xiāo  
fēi fēi guī niǎo   guǎng 广 chuān yáo  
hóng 鸿 běn nán chù   sōng yún cháng hòu diāo  
shuí wèi zhāo yǐn   suì nán liáo