次韻子直二首

宋代 張嵲
曠朗秋天迥,嶺雲依樹消。 飛飛歸鳥急,去去廣川遙。 鴻鵠本難畜,松筠常後凋。 誰為招隱賦,歲暮獨難聊。
kuàng lǎng qiū tiān jiǒng   lǐng yún shù xiāo  
fēi fēi guī niǎo   guǎng chuān yáo  
hóng běn nán chù   sōng yún cháng hòu diāo  
shuí wèi zhāo yǐn   suì nán liáo