次韵子瞻留别三首

宋代 苏辙
公来十日坐东轩,手自披云出朝日。 山川满目竟何有,波浪翻天同一湿。 诸门迭出惊异状,间道怀归终旧壁。 此行十里隔江河,何人更问维摩疾。 野人性似修行僧,长愿幽居近林麓。 南迁无计脱簪组,西归谁为栽松竹。 头上白云即飞盖,耳畔清泉当鸣玉。 洛川犹是冠盖林,更愿高飞逐黄鹄。 东西南北无住身,羯末封胡四男子。 彫锼不遣治章句,烂熳先令饱文字。 疏慵嗟我厉之人,生子夜中惟恐似。 传家粗足不愿余,同驾柴车还我里。
gōng lái shí zuò dōng xuān   shǒu yún chū cháo  
shān chuān mǎn jìng yǒu   làng fān tiān tóng shī 湿  
zhū mén dié chū jīng zhuàng   jiàn dào huái 怀 guī zhōng jiù  
xíng shí jiāng   rén gèng wèn wéi  
rén xìng shì xiū xíng sēng   zhǎng yuàn yōu jìn lín  
nán qiān tuō zān   西 guī shuí wèi zāi sōng zhú  
tóu shàng bái yún fēi gài   ěr pàn qīng quán dāng míng  
luò chuān yóu shì guān gài lín   gèng yuàn gāo fēi zhú huáng  
dōng 西 nán běi zhù shēn   jié fēng nán  
diāo sōu qiǎn zhì zhāng   làn màn xiān lìng bǎo wén  
shū yōng jiē zhī rén   shēng zhōng wéi kǒng shì  
chuán jiā yuàn   tóng jià chái chē hái