次韵子绍九日杜门

宋代 周紫芝
晚吹悲落叶,微云淡秋阳。幽花趁佳节,绿酒生寒光。 秋物谁可人,木奴半青黄。想当持两螯,与客荐一觞。 未须落乌纱,着屐登上方。池边木芙蓉,亦足醉流芳。 醉辄遣坐客,醒复翻书囊。心远门常开,足适屦可忘。 念我安得此,用卧秋日长。衰年迫蹇嵼,病力难取勷。 昔与群少年,登山名跳梁。醉中看茱萸,尚忆故态狂。 岁月挽不留,老大徒自伤。但念拜东野,相从日寻常。
wǎn chuī bēi luò   wēi yún dàn qiū yáng yōu huā chèn jiā jié   jiǔ 绿 shēng hán guāng    
qiū shuí rén   bàn qīng huáng xiǎng dāng chí liǎng áo   jiàn shāng    
wèi luò shā   zhe dēng shàng fāng chí biān róng   zuì liú fāng    
zuì zhé qiǎn zuò   xǐng fān shū náng xīn yuǎn mén cháng kāi   shì wàng    
niàn ān   yòng qiū zhǎng shuāi nián jiǎn chǎn bìng   nán ráng    
qún shào nián   dēng shān míng tiào liáng zuì zhōng kàn zhū shàng   tài kuáng    
suì yuè wǎn liú   lǎo shāng dàn niàn bài dōng xiāng   cóng xún cháng