次韵子履远寄之作

宋代 王安石
飘然逐客出都门,士论应悲玉石焚。 高位纷纷谁得志,穷途往往始能文。 柴桑今日思元亮,天禄何时召子云。 直使声名传後世,穷通何必较功勋。
piāo rán zhú chū dōu mén   shì lùn yīng bēi shí fén  
gāo wèi fēn fēn shuí zhì   qióng wǎng wǎng shǐ néng wén  
chái sāng jīn yuán liàng   tiān shí zhào zi yún  
zhí shǐ 使 shēng míng chuán hòu shì   qióng tōng jiào gōng xūn