次韵转庵喜雨二首 其二

宋代 许及之
榴绽千重束,葵开一丈红。为怜花寂寞,却念雨溟濛。 此去须时若,相将喜屡丰。閒中有忙事,祇得挠邻翁。
liú zhàn qiān zhòng shù   kuí kāi zhàng hóng wèi lián huā què   niàn míng méng    
shí ruò   xiāng jiāng fēng xián zhōng yǒu máng shì   náo lín wēng