次韻轉庵喜雨二首 其二

宋代 許及之
榴綻千重束,葵開一丈紅。為憐花寂寞,卻念雨溟濛。 此去須時若,相將喜屢豐。閒中有忙事,祇得撓鄰翁。
liú zhàn qiān zhòng shù   kuí kāi zhàng hóng wèi lián huā què   niàn míng méng    
shí ruò   xiāng jiāng fēng xián zhōng yǒu máng shì   náo lín wēng