次韵张与之登巽亭 其二

宋代 赵鼎
霜洗残秋暮吹惊,长林蔓草敛馀青。忘机独鸟临清浅,避弋孤鸿入杳冥。 老矣未成南亩计,归欤空愧北山灵。独怜亭下潇潇柏,能伴幽人槁木形。
shuāng cán qiū chuī jīng   cháng lín màn cǎo liǎn qīng wàng niǎo lín qīng qiǎn   hóng 鸿 yǎo míng    
lǎo wèi chéng nán   guī kōng kuì běi shān líng lián tíng xià xiāo xiāo bǎi néng   bàn yōu rén gǎo xíng