次韻張與之登巽亭 其二

宋代 趙鼎
霜洗殘秋暮吹驚,長林蔓草斂餘青。忘機獨鳥臨清淺,避弋孤鴻入杳冥。 老矣未成南畝計,歸歟空愧北山靈。獨憐亭下瀟瀟柏,能伴幽人槁木形。
shuāng cán qiū chuī jīng   cháng lín màn cǎo liǎn qīng wàng niǎo lín qīng qiǎn   hóng yǎo míng    
lǎo wèi chéng nán   guī kōng kuì běi shān líng lián tíng xià xiāo xiāo bǎi néng   bàn yōu rén gǎo xíng