次韵章传道喜雨(祷常山而得。)

宋代 苏轼
去年夏旱秋不雨,海畔居民饮咸苦。 今年春暖欲生蝝,地上戢戢多于土。 预忧一旦开两翅,口吻如风那肯吐。 前时渡江入吴越,布阵横空如项羽。 (去岁钱塘见飞蝗自西北来,极可畏。 )农夫拱手但垂泣,人力区区固难御。 扑缘发尾困牛马,啖啮衣服穿房户。 坐观不救亦何心,秉畀炎火传自古。 荷锄散掘谁敢后,得米济饥还小补。 常山山神信英烈,捴驾雷公诃电母。 应怜郡守老且愚,欲把疮痍手摩抚。 山中归时风色变。 中路已觉商羊舞。 夜窗骚骚闹松竹,朝畦泫泫流膏乳。 従来蝗旱必相资,此事吾闻老农语。 庶将积润扫遗孽,收拾丰岁还明主。 县前已窖八千斛,(今春及今,得蝗子八千余斛。 )率以一升完一亩。 更看蚕妇过初眠,(蚕一眠,则蝗不复生矣。 )未用贺客来旁午。 先生笔力吾所畏,蹙踏鲍谢跨徐庚。 偶然谈笑得佳篇,便恐流传成乐府。 陋邦一雨何足道,吾君盛德九州普。 中和乐职几时作,试向诸生选何武。
nián xià hàn qiū   hǎi pàn mín yǐn xián  
jīn nián chūn nuǎn shēng yuán   shàng duō  
yōu dàn kāi liǎng chì   kǒu wěn fēng kěn  
qián shí jiāng yuè   zhèn héng kōng xiàng  
  suì qián táng jiàn fēi huáng 西 běi lái   wèi  
  nóng gǒng shǒu dàn chuí   rén nán  
yuán wěi kùn niú   dàn niè chuān 穿 fáng  
zuò guān jiù xīn   bǐng yán huǒ chuán  
chú sàn jué shuí gǎn hòu   hái xiǎo  
cháng shān shān shén xìn yīng liè   zǒng jià léi gōng diàn  
yīng lián jùn shǒu lǎo qiě   chuāng shǒu  
shān zhōng guī shí fēng biàn  
zhōng jué shāng yáng  
chuāng sāo sāo nào sōng zhú   cháo xuàn xuàn liú gāo  
cóng lái huáng hàn xiāng   shì wén lǎo nóng  
shù jiāng rùn sǎo niè   shōu shí fēng suì hái míng zhǔ  
xiàn qián jiào qiān     jīn chūn jīn   huáng zi qiān  
  shēng wán  
gèng kàn cán guò chū mián     cán mián   huáng shēng  
  wèi yòng lái bàng  
xiān sheng suǒ wèi   bào xiè kuà gēng  
ǒu rán tán xiào jiā piān   biàn 便 kǒng liú chuán chéng yuè  
lòu bāng dào   jūn shèng jiǔ zhōu  
zhōng zhí shí zuò   shì xiàng zhū shēng xuǎn