次韵袁伯长

元代 杨载
盘盘海底石,并树青琅玕。至阳生至阴,龙宫常苦寒。 扬光炫朝彩,吐气蒸微澜。根株历千载,莫测劳悴端。 端如巢居子,草木皮衣冠。超然去人群,取友蹄与翰。 日诵黄帝言,浩叹泪阑干。奈何天下治,必以云为官。 佩剑黄金环,咀丹白玉盘。自闻至人德,积热生肺肝。 黄尘日暮起,对面不相看。三山在何处?使我师王韩。 聊歌紫芝曲,倚君清夜弹。
pán pán hǎi shí   bìng shù qīng láng gān zhì yáng shēng zhì yīn lóng   gōng cháng hán    
yáng guāng xuàn cháo cǎi   zhēng wēi lán gēn zhū qiān zǎi   láo cuì duān    
duān cháo   cǎo guān chāo rán rén qún   yǒu hàn    
sòng huáng yán   hào tàn lèi lán gān nài tiān xià zhì   yún wéi guān    
pèi jiàn huáng jīn huán   dān bái pán wén zhì rén   shēng fèi gān    
huáng chén   duì miàn xiāng kàn sān shān zài chǔ shǐ   使 shī wáng hán    
liáo zhī   jūn qīng dàn