次韻袁伯長

元代 楊載
盤盤海底石,並樹青琅玕。至陽生至陰,龍宮常苦寒。 揚光炫朝彩,吐氣蒸微瀾。根株歷千載,莫測勞悴端。 端如巢居子,草木皮衣冠。超然去人群,取友蹄與翰。 日誦黃帝言,浩嘆淚闌干。奈何天下治,必以云為官。 佩劍黃金環,咀丹白玉盤。自聞至人德,積熱生肺肝。 黃塵日暮起,對面不相看。三山在何處?使我師王韓。 聊歌紫芝曲,倚君清夜彈。
pán pán hǎi shí   bìng shù qīng láng gān zhì yáng shēng zhì yīn lóng   gōng cháng hán    
yáng guāng xuàn cháo cǎi   zhēng wēi lán gēn zhū qiān zǎi   láo cuì duān    
duān cháo   cǎo guān chāo rán rén qún   yǒu hàn    
sòng huáng yán   hào tàn lèi lán gān nài tiān xià zhì   yún wéi guān    
pèi jiàn huáng jīn huán   dān bái pán wén zhì rén   shēng fèi gān    
huáng chén   duì miàn xiāng kàn sān shān zài chǔ shǐ   使 shī wáng hán    
liáo zhī   jūn qīng dàn