次韵因上人晚菊简魏定父

宋代 王之道
荆棘困松柏,风雨乱昏晓。 干戈几时息,年来费天讨。 孤芳如谢安,端恐非小草。 此意谁人知,伊余相自保。
jīng kùn sōng bǎi   fēng luàn hūn xiǎo  
gān shí   nián lái fèi tiān tǎo  
fāng xiè ān   duān kǒng fēi xiǎo cǎo  
shuí rén zhī   xiāng bǎo