次韵夜雨

宋代 陈师道
暗雨来何急,寒房客自醒。 骤看灯闪闪,拟对竹青青。 声到江干尽,风回叶上听。 更长那得晓,欹侧想仪形。
àn lái   hán fáng xǐng  
zhòu kàn dēng shǎn shǎn   duì zhú qīng qīng  
shēng dào jiāng gàn jìn   fēng huí shàng tīng  
gèng zhǎng de xiǎo   xiǎng xíng