次韵夜雨
海山何处是蓬瀛,节物催人意自惊。客里厌逢今旧雨,梦馀愁听短长更。
故园颇觉归期缓,老境难堪此段清。想得诗成正萧瑟,竹窗灯火夜微明。
hǎi
海
shān
山
hé
何
chǔ
处
shì
是
péng
蓬
yíng
瀛
,
jié
节
wù
物
cuī
催
rén
人
yì
意
zì
自
jīng
惊
。
。
kè
客
lǐ
里
yàn
厌
féng
逢
jīn
今
jiù
旧
yǔ
雨
,
mèng
梦
yú
馀
chóu
愁
tīng
听
duǎn
短
cháng
长
gèng
更
。
。
gù
故
yuán
园
pǒ
颇
jué
觉
guī
归
qī
期
huǎn
缓
,
lǎo
老
jìng
境
nán
难
kān
堪
cǐ
此
duàn
段
qīng
清
。
。
xiǎng
想
dé
得
shī
诗
chéng
成
zhèng
正
xiāo
萧
sè
瑟
,
zhú
竹
chuāng
窗
dēng
灯
huǒ
火
yè
夜
wēi
微
míng
明
。
。