次韵雪积即消

宋代 卫宗武
冯夷剪水抑何悭,只怕天工未许閒。 上瑞先春才破白,屡丰卜岁已窥斑。 可怜俄顷消成水,不怕明朝失却山。 金帐羊羔非我事,汲清煮茗课奴蛮。
féng jiǎn shuǐ qiān   zhǐ tiān gōng wèi xián  
shàng ruì xiān chūn cái bái   fēng suì kuī bān  
lián é qǐng xiāo chéng shuǐ   míng cháo shī què shān  
jīn zhàng yáng gāo fēi shì   qīng zhǔ míng mán