次韵绚霞嫂行次泾南见怀

清代 严永华
人间最苦是别离,一别如何遂二期。天边鸿雁忽飞至,新诗慰我长相思。 既言怀才如谢女,又言佩德同班姬。感君期望意良厚,初七下九徒荒嬉。 忆自五华一挥手,无复领略书画诗,惜哉相思不相见,长夜魂梦空奔驰。 我居蒲门已二载,山城地僻多蛮夷。今忽闻君赋行役,蒲帆日挂河之湄。 暮云春树望不极。恍从落月窥芳仪。见何难兮别何易,珍重迢迢双鲤贻。
rén jiān zuì shì bié   bié suì èr tiān biān hóng 鸿 yàn fēi zhì   xīn shī wèi cháng xiāng
yán huái 怀 cái xiè   yòu yán pèi tóng bān gǎn jūn wàng liáng hòu   chū xià jiǔ huāng
huá huī shǒu   lǐng lüè shū huà shī   zāi xiāng xiāng jiàn   cháng hún mèng kōng bēn chí
mén èr zài   shān chéng duō mán jīn wén jūn xíng   fān guà zhī méi
yún chūn shù wàng huǎng cóng luò yuè kuī fāng jiàn nán bié   zhēn zhòng tiáo tiáo shuāng