次韻絢霞嫂行次涇南見懷

清代 嚴永華
人間最苦是別離,一別如何遂二期。天邊鴻雁忽飛至,新詩慰我長相思。 既言懷才如謝女,又言佩德同班姬。感君期望意良厚,初七下九徒荒嬉。 憶自五華一揮手,無復領略書畫詩,惜哉相思不相見,長夜魂夢空奔馳。 我居蒲門已二載,山城地僻多蠻夷。今忽聞君賦行役,蒲帆日掛河之湄。 暮雲春樹望不極。恍從落月窺芳儀。見何難兮別何易,珍重迢迢雙鯉貽。
rén jiān zuì shì bié   bié suì èr tiān biān hóng yàn fēi zhì   xīn shī wèi cháng xiāng
yán huái cái xiè   yòu yán pèi tóng bān gǎn jūn wàng liáng hòu   chū xià jiǔ huāng
huá huī shǒu   lǐng lüè shū huà shī   zāi xiāng xiāng jiàn   cháng hún mèng kōng bēn chí
mén èr zài   shān chéng duō mán jīn wén jūn xíng   fān guà zhī méi
yún chūn shù wàng huǎng cóng luò yuè kuī fāng jiàn nán bié   zhēn zhòng tiáo tiáo shuāng