次韵向君受感秋二首 其二

宋代 汪藻
向侯拄笏意千里,肯为俗弹头上冠。何时盛之青琐闼,妙语付以乌丝栏。 日边人去雁行断,江上秋高枫叶寒。向来叔度傥公是,一见使我穷愁宽。
xiàng hóu zhǔ qiān   kěn wèi dàn tóu shàng guān shí shèng zhī qīng suǒ miào   lán    
biān rén yàn háng duàn   jiāng shàng qiū gāo fēng hán xiàng lái shū tǎng gōng shì   jiàn shǐ 使 qióng chóu kuān