次韵吴雅翁秋怀四首

宋代 黎廷瑞
苍忙遗二老,俯仰近十秋。 松柏摧高冈,凤麟隐沧洲。 吾道遽如许,斯人安可求。 当年西门路,感涕吟山丘。 矧我於韩门,忝与李汉俦。 遗文念当序,举笔心先愁。 岁寒赖有公,名节姱以修。 愿言爱体素,一柱回狂流。 天伦岂不伤,天运良悠悠。
cāng máng èr lǎo   yǎng jìn shí qiū  
sōng bǎi cuī gāo gāng   fèng lín yǐn cāng zhōu  
dào   rén ān qiú  
dāng nián 西 mén   gǎn yín shān qiū  
shěn hán mén   tiǎn hàn chóu  
wén niàn dāng   xīn xiān chóu  
suì hán lài yǒu gōng   míng jié kuā xiū  
yuàn yán ài   zhù huí kuáng liú  
tiān lún shāng   tiān yùn liáng yōu yōu