次韵温其种竹诗

宋代 刘子翚
种竹应须我辈人,茅檐对此可忘贫。 欹风带雨看无厌,淡夜寒绡画不真。 青女侵凌余瘦节,箨龙盘屈更分身。 会裁一管招鸣凤,千亩何须羡渭滨。
zhǒng zhú yìng bèi rén   máo yán duì wàng pín  
fēng dài kàn yàn   dàn hán xiāo huà zhēn  
qīng qīn líng shòu jié   tuò lóng pán gèng fēn shēn  
huì cái guǎn zhāo míng fèng   qiān xiàn wèi bīn