次韻溫其種竹詩

宋代 劉子翬
種竹應須我輩人,茅檐對此可忘貧。 欹風帶雨看無厭,淡夜寒綃畫不真。 青女侵凌余瘦節,籜龍盤屈更分身。 會裁一管招鳴鳳,千畝何須羨渭濱。
zhǒng zhú yìng bèi rén   máo yán duì wàng pín  
fēng dài kàn yàn   dàn hán xiāo huà zhēn  
qīng qīn líng shòu jié   tuò lóng pán gèng fēn shēn  
huì cái guǎn zhāo míng fèng   qiān xiàn wèi bīn