次韵汪正夫对雨

宋代 郑獬
雨气飘萧动竹斋,惊秋高思若为裁。 壮心虽被愁催去,欢意须凭酒借来。 云脚一从边地合,风头半是海潮回。 长汀从此伤摇落,独有骚人最费才。
piāo xiāo dòng zhú zhāi   jīng qiū gāo ruò wéi cái  
zhuàng xīn suī bèi chóu cuī   huān píng jiǔ jiè lái  
yún jiǎo cóng biān   fēng tóu bàn shì hǎi cháo huí  
cháng tīng cóng shāng yáo luò   yǒu sāo rén zuì fèi cái