次韻汪正夫對雨

宋代 鄭獬
雨氣飄蕭動竹齋,驚秋高思若為裁。 壯心雖被愁催去,歡意須憑酒借來。 雲腳一從邊地合,風頭半是海潮回。 長汀從此傷搖落,獨有騷人最費才。
piāo xiāo dòng zhú zhāi   jīng qiū gāo ruò wéi cái  
zhuàng xīn suī bèi chóu cuī   huān píng jiǔ jiè lái  
yún jiǎo cóng biān   fēng tóu bàn shì hǎi cháo huí  
cháng tīng cóng shāng yáo luò   yǒu sāo rén zuì fèi cái