次韵王宣甫秋夜书怀

宋代 许及之
静听高梧落甃声,遥闻丛雀转秋更。星随斗极看时改,露湿天河彻底清。 老去心情惟药裹,病苏灯火惬书檠。故人忽起关河思,触拨深愁怒瘿生。
jìng tīng gāo luò zhòu shēng   yáo wén cóng què zhuǎn qiū gèng xīng suí dòu kàn shí gǎi   shī tiān 湿 chè qīng    
lǎo xīn qíng wéi yào guǒ   bìng dēng huǒ qiè shū qíng rén guān chù   shēn chóu yǐng shēng