次韻王宣甫秋夜書懷

宋代 許及之
靜聽高梧落甃聲,遙聞叢雀轉秋更。星隨斗極看時改,露濕天河徹底清。 老去心情惟藥裹,病蘇燈火愜書檠。故人忽起關河思,觸撥深愁怒癭生。
jìng tīng gāo luò zhòu shēng   yáo wén cóng què zhuǎn qiū gèng xīng suí dòu kàn shí gǎi   shī tiān chè qīng    
lǎo xīn qíng wéi yào guǒ   bìng dēng huǒ qiè shū qíng rén guān chù   shēn chóu yǐng shēng