次韵题王孟端春流出峡图 其二

明代 唐顺之
满屋春流讶眼开,丹青彷佛见章台。晓经神女和云度,寒尽天山带雪来。 合势两涯谁辨马,潜行一线仅胜杯。戏暖鱼龙恰不夜,漱川花竹总无埃。 沿洄欲问幽人住,险绝堪矜蹈水才。荆巫信有四时雨,滟滪全销一点苔。 祠识黄牛多古木,城迷白帝半荒莱。吾生本是东吴客,万里西游亦壮哉。
mǎn chūn liú yǎn kāi   dān qīng páng jiàn zhāng tái xiǎo jīng shén yún hán   jǐn tiān shān dài xuě lái    
shì liǎng shuí biàn   qián xíng xiàn 线 jǐn shèng bēi nuǎn lóng qià shù   chuān huā zhú zǒng āi    
yán 沿 huí wèn yōu rén zhù   xiǎn jué kān jīn dǎo shuǐ cái jīng xìn yǒu shí yàn   quán xiāo diǎn tái    
shí huáng niú duō   chéng bái bàn huāng lái shēng běn shì dōng wàn   yóu 西 zhuàng zāi