次韻題王孟端春流出峽圖 其二

明代 唐順之
滿屋春流訝眼開,丹青彷佛見章台。曉經神女和雲度,寒盡天山帶雪來。 合勢兩涯誰辨馬,潛行一線僅勝杯。戲暖魚龍恰不夜,漱川花竹總無埃。 沿洄欲問幽人住,險絕堪矜蹈水才。荊巫信有四時雨,灩澦全銷一點苔。 祠識黃牛多古木,城迷白帝半荒萊。吾生本是東吳客,萬里西遊亦壯哉。
mǎn 滿 chūn liú yǎn kāi   dān qīng páng jiàn zhāng tái xiǎo jīng shén yún hán   jǐn tiān shān dài xuě lái    
shì liǎng shuí biàn   qián xíng xiàn jǐn shèng bēi nuǎn lóng qià shù   chuān huā zhú zǒng āi    
yán 沿 huí wèn yōu rén zhù   xiǎn jué kān jīn dǎo shuǐ cái jīng xìn yǒu shí yàn   quán xiāo diǎn tái    
shí huáng niú duō   chéng bái bàn huāng lái shēng běn shì dōng wàn   yóu 西 zhuàng zāi