次韵滕元发许仲途秦少游

宋代 苏轼
二公诗格老弥新,醉后狂吟许野人。 坐看青丘吞泽芥,自惭黄潦荐溪蘋。 两邦旌纛光相照,十亩锄犁手自亲。 何似秦郎妙天下,明年献颂请东巡。
èr gōng shī lǎo xīn   zuì hòu kuáng yín rén  
zuò kàn qīng qiū tūn jiè   cán huáng lǎo jiàn píng  
liǎng bāng jīng dào guāng xiāng zhào   shí chú shǒu qīn  
qín láng miào tiān xià   míng nián xiàn sòng qǐng dōng xún