次韵唐致远雨後喜凉

宋代 范成大
老阳作气再三衰,鼓竭之余不支雨。 搴旗拔帜扫迹空,一点新凉破残暑。 飞蚊薨薨已无奇,蜻蜓翅净摩天嬉。 竹窗日暮转萧瑟,喜有促织鸣声悲。
lǎo yáng zuò zài sān shuāi   jié zhī zhī
qiān zhì sǎo kōng   diǎn xīn liáng cán shǔ
fēi wén hōng hōng   qīng tíng chì jìng tiān
zhú chuāng zhuǎn xiāo   yǒu zhī míng shēng bēi