次韻唐致遠雨後喜涼

宋代 范成大
老陽作氣再三衰,鼓竭之餘不支雨。 搴旗拔幟掃跡空,一點新涼破殘暑。 飛蚊薨薨已無奇,蜻蜓翅淨摩天嬉。 竹窗日暮轉蕭瑟,喜有促織鳴聲悲。
lǎo yáng zuò zài sān shuāi   jié zhī zhī
qiān zhì sǎo kōng   diǎn xīn liáng cán shǔ
fēi wén hōng hōng   qīng tíng chì jìng tiān
zhú chuāng zhuǎn xiāo   yǒu zhī míng shēng bēi