次韵太学舒博士尧文示同志

宋代 晁补之
北门望瀛关,一苇初莫渡。儒宫连案几,会合岂非数。 蝉鸣几何时,庭菊下白露。念当慰佳节,觞酌美无度。 不然坐岁晚,流景急飞兔。区区人一马,官舍勤早暮。 经时枉见赠,弥月不能赋。竹斋行茗粥,寂莫当屡赴。 此君安可得,霜雪不改故。诗如战交地,高处要先据。 牛羹君放饭,轑鼎吾亦饫。顾惭咏伐檀,无补餐已素。 还家便却埽,况乃无户屦。
běi mén wàng yíng guān   wěi chū gōng lián àn huì   fēi shù    
chán míng shí   tíng xià bái niàn dāng wèi jiā jié shāng   zhuó měi    
rán zuò suì wǎn   liú jǐng fēi rén guān   shè qín zǎo    
jīng shí wǎng jiàn zèng   yuè néng zhú zhāi xíng míng zhōu   dāng    
jūn ān   shuāng xuě gǎi shī zhàn jiāo gāo   chù yào xiān    
niú gēng jūn fàng fàn   lǎo dǐng cán yǒng tán   cān    
huán jiā biàn 便 què sào   kuàng nǎi