次韵宋传道夜雨闻捷

宋代 韩元吉
松庭竹户野僧家,独坐荒斋到日斜。 门外江风寒作雨,城头态鼓夜啼鸦。 对床更俗论心事,拥褐不惊逼岁华。 却忆巴山旧时语,梦回窗外已生花。
sōng tíng zhú sēng jiā   zuò huāng zhāi dào xié  
mén wài jiāng fēng hán zuò   chéng tóu tài  
duì chuáng gèng lùn xīn shì   yōng jīng suì huá  
què shān jiù shí   mèng huí chuāng wài shēng huā