次韻宋傳道夜雨聞捷
松庭竹戶野僧家,獨坐荒齋到日斜。
門外江風寒作雨,城頭態鼓夜啼鴉。
對床更俗論心事,擁褐不驚逼歲華。
卻憶巴山舊時語,夢回窗外已生花。
sōng
松
tíng
庭
zhú
竹
hù
戶
yě
野
sēng
僧
jiā
家
,
dú
獨
zuò
坐
huāng
荒
zhāi
齋
dào
到
rì
日
xié
斜
。
mén
門
wài
外
jiāng
江
fēng
風
hán
寒
zuò
作
yǔ
雨
,
chéng
城
tóu
頭
tài
態
gǔ
鼓
yè
夜
tí
啼
yā
鴉
。
duì
對
chuáng
床
gèng
更
sú
俗
lùn
論
xīn
心
shì
事
,
yōng
擁
hè
褐
bù
不
jīng
驚
bī
逼
suì
歲
huá
華
。
què
卻
yì
憶
bā
巴
shān
山
jiù
舊
shí
時
yǔ
語
,
mèng
夢
huí
回
chuāng
窗
wài
外
yǐ
已
shēng
生
huā
花
。