次韵斯远见寄

宋代 赵蕃
天地如许宽,出门自无之。 筠窗书味长,靠壁筇一枝。 吾曹本通脱,孰谓书有色。 但取翰墨娱,且然相主客。 霜檐晓皑皑,落叶拥不开。 门开有竹迹,元是题诗来。
tiān kuān   chū mén zhī  
yún chuāng shū wèi zhǎng   kào qióng zhī  
cáo běn tōng tuō   shú wèi shū yǒu  
dàn hàn   qiě rán xiāng zhǔ  
shuāng yán xiǎo ái ái   luò yōng kāi  
mén kāi yǒu zhú   yuán shì shī lái