次韵时叙

宋代 范成大
新春残春一梦间,梦中兀兀长闭关。 今朝出门春已去,但见新笋齐屋山。 作诗惜春聊复尔,春亦何能与人事? 闲心如絮久沾泥,但爱日长添午睡。
xīn chūn cán chūn mèng jiān   mèng zhōng zhǎng guān  
jīn zhāo chū mén chūn   dàn jiàn xīn sǔn shān  
zuò shī chūn liáo ěr   chūn néng rén shì  
xián xīn jiǔ zhān   dàn ài zhǎng tiān shuì