次韵韶倅李通直二首

宋代 苏轼
一篇泷吏可书绅,莫向长沮更问津。 老去常忧伴新鬼,归来且喜是陈人。 曾陪令尹苍髯古,又见郎君白发新。 回首天涯一惆怅,却登梅岭望枫宸。 青山只在古城隅,万里归来卜筑初。 会见四山朝鹤驾,更看二李控鲸鱼。 欲従抱朴传家学,应怪中郎得异书。 待我丹成驭风去,借君琼佩与霞裾。 ?仆昔为开封幕,先公为赤令,暇日相与论内外丹,且出其丹示仆。 今三十年,而见君曲江,同游南华,行山水间数日,道旧感叹,且劝我卜居于舒,故诗中皆及之。 ?
piān lóng shū shēn   xiàng cháng gèng wèn jīn  
lǎo cháng yōu bàn xīn guǐ   guī lái qiě shì chén rén  
céng péi lìng yǐn cāng rán   yòu jiàn láng jūn bái xīn  
huí shǒu tiān chóu chàng   què dēng méi lǐng wàng fēng chén  
qīng shān zhī zài chéng   wàn guī lái zhù chū  
huì jiàn shān cháo jià   gèng kàn èr kòng jīng  
cóng bào piáo chuán jiā xué   yīng guài zhōng láng shū  
dài dān chéng fēng   jiè jūn qióng pèi xiá  
  ? wèi kāi fēng   xiān gōng wèi chì lìng   xiá xiāng lùn nèi wài dān   qiě chū dān shì  
jīn sān shí nián   ér jiàn jūn jiāng   tóng yóu nán huá   xíng shān shuǐ jiān shù   dào jiù gǎn tàn   qiě quàn shū   shī zhōng jiē zhī  
  ?