次韵山居

宋代 胡仲弓
夕阳漏影射疎林,三两人家桑柘阴。 鹘过桚开归鸟路,钟敲撞碎野猿心。 常因境胜甘忘食,不为家贫辄废吟。 说与门前樵牧者,日间过此可相寻。
yáng lòu yǐng shè shū lín   sān liǎng rén jiā sāng zhè yīn  
guò zǎn kāi guī niǎo   zhōng qiāo zhuàng suì yuán xīn  
cháng yīn jìng shèng gān wàng shí   wéi jiā pín zhé fèi yín  
shuō mén qián qiáo zhě   jiān guò xiāng xún