次韵山居

宋代 方岳
閒民亦幸乐清朝,蓑笠过从语不嚣。 倏忽岂能知混沌,玄冥颇亦识参寥。 年华鼎鼎分杯面,筋力时时借树腰。 月冷霜寒惊鹤帐,住山活计太萧条。
xián mín xìng yuè qīng cháo   suō guò cóng xiāo  
shū néng zhī hùn dùn   xuán míng shí cān liáo  
nián huá dǐng dǐng fēn bēi miàn   jīn shí shí jiè shù yāo  
yuè lěng shuāng hán jīng zhàng   zhù shān huó tài xiāo tiáo