次韵秋崖落成

宋代 方岳
高亭着处出奇峰,不枉平生此与浓。 力士铛随狂李白,华阳巾垫郭林宗。 菊花篱落秋寥廓,山市人家翠叠重。 病起不论双足茧,层巅更欲试诗筇。
gāo tíng zhuó chù chū fēng   wǎng píng shēng nóng  
shì dāng suí kuáng bái   huá yáng jīn diàn guō lín zōng  
huā luò qiū liáo kuò   shān shì rén jiā cuì dié zhòng  
bìng lùn shuāng jiǎn   céng diān gèng shì shī qióng