次韵平甫金山会宿寄亲友

宋代 王安石
天末海门横北固,烟中沙岸似西兴。 已无船舫犹闻笛,远有楼台祗见灯。 山月入松金破碎,江风吹水雪崩腾。 飘然欲作乘浮计,一到扶桑恨未能。
tiān hǎi mén héng běi   yān zhōng shā àn shì 西 xīng  
chuán fǎng yóu wén   yuǎn yǒu lóu tái zhī jiàn dēng  
shān yuè sōng jīn suì   jiāng fēng chuī shuǐ xuě bēng téng  
piāo rán zuò chéng   dào sāng hèn wèi néng