次韵南翁出郊

宋代 徐瑞
听雨不出户,不知春已深。绿水涨洄塘,翠气明遥岑。 我家树绕屋,庶蕃来时禽。观其引吭鸣,何如结舌瘖。 物理存比兴,人事有升沉。丈夫趣诣远,道德遂初心。 知行贵两尽,论说何足钦。
tīng chū   zhī chūn shēn shuǐ 绿 zhǎng huí táng cuì   míng yáo cén    
jiā shù rào   shù fān lái shí qín guān yǐn háng míng   jié shé yīn    
cún xīng   rén shì yǒu shēng chén zhàng yuǎn dào   suì chū xīn    
zhī xíng guì liǎng jìn   lùn shuō qīn