次韵莫养正县丞独游钱塘南北山

宋代 张扩
老丞拄笏中了了,坐阅云阴变昏晓。何为两脚苦未停,意在高山知者少。 昨日春从湖上归,颇觉沙鸥已驯扰。游人但迟箫鼓来,滓秽清虚亦何好。 君今独行真得计,自有青螺如髻绕。归来古锦开诗葩,笔下纵横发天巧。 遨头旧属罗浮伯,半夜春风鸣騕袅。至今湖山索价高,妙语须君时一扫。 虽然愿君且努力,挂冠归休未宜早。要当千户享封殖,岂但全家荷温饱。 此时还乡头未白,万钱买山慰潦倒。摩挲拄杖不相忘,更伴重峦细穷讨。
lǎo chéng zhǔ zhōng liǎo liǎo   zuò yuè yún yīn biàn hūn xiǎo wéi liǎng jiǎo wèi tíng   zài gāo shān zhī zhě shǎo    
zuó chūn cóng shàng guī   jué shā ōu xùn rǎo yóu rén dàn chí xiāo lái   huì qīng hǎo    
jūn jīn xíng zhēn   yǒu qīng luó rào guī lái jǐn kāi shī   xià zòng héng tiān qiǎo    
áo tóu jiù shǔ luó   bàn chūn fēng míng yǎo niǎo zhì jīn shān suǒ jià gāo miào   jūn shí sǎo    
suī rán yuàn jūn qiě   guà guān guī xiū wèi zǎo yào dāng qiān xiǎng fēng zhí   dàn quán jiā wēn bǎo    
shí huán xiāng tóu wèi bái   wàn qián mǎi shān wèi liáo dǎo zhǔ zhàng xiāng wàng gèng   bàn zhòng luán qióng tǎo