次韻莫養正縣丞獨游錢塘南北山

宋代 張擴
老丞拄笏中了了,坐閱雲陰變昏曉。何為兩腳苦未停,意在高山知者少。 昨日春從湖上歸,頗覺沙鷗已馴擾。遊人但遲簫鼓來,滓穢清虛亦何好。 君今獨行真得計,自有青螺如髻繞。歸來古錦開詩葩,筆下縱橫發天巧。 遨頭舊屬羅浮伯,半夜春風鳴騕裊。至今湖山索價高,妙語須君時一掃。 雖然願君且努力,掛冠歸休未宜早。要當千戶享封殖,豈但全家荷溫飽。 此時還鄉頭未白,萬錢買山慰潦倒。摩挲拄杖不相忘,更伴重巒細窮討。
lǎo chéng zhǔ zhōng liǎo liǎo   zuò yuè yún yīn biàn hūn xiǎo wéi liǎng jiǎo wèi tíng   zài gāo shān zhī zhě shǎo    
zuó chūn cóng shàng guī   jué shā ōu xùn rǎo yóu rén dàn chí xiāo lái   huì qīng hǎo    
jūn jīn xíng zhēn   yǒu qīng luó rào guī lái jǐn kāi shī   xià zòng héng tiān qiǎo    
áo tóu jiù shǔ luó   bàn chūn fēng míng yǎo niǎo zhì jīn shān suǒ jià gāo miào   jūn shí sǎo    
suī rán yuàn jūn qiě   guà guān guī xiū wèi zǎo yào dāng qiān xiǎng fēng zhí   dàn quán jiā wēn bǎo    
shí huán xiāng tóu wèi bái   wàn qián mǎi shān wèi liáo dǎo zhǔ zhàng xiāng wàng gèng   bàn zhòng luán qióng tǎo