次韵毛滂法曹感雨诗

宋代 苏轼
江南佳公子,遗我锦绣端。 揽之温如春,公子焉得寒。 兴雨自有时,肤寸便濛{?漫}。 敛藏以自润,牛斗何足干。 空庭月与影,强结三友欢。 我岂不足欤,要此清团团。 所欢在一醉,常恐樽中干。 舍酒尚可乐,明珠如弹丸。 但恐千仞雀,忽忽发虚弹。 迨子闲暇时,种子田中丹。 一朝涉世故,空腹容欺谩。 我顷在东坡,秋菊为夕餐。 永愧坡间人,布褐为我完。 雪堂初覆瓦,上簟无下莞。 时时亦设客,每醉筒辄殚。 一笑便倾倒,五年得轻安。 公子岂我徒,衣钵传一箪。 定非郊与岛,笔势江河宽。 悲吟古寺中,穿帷雪漫漫。 他年记此味,芋火对懒残。
jiāng nán jiā gōng   jǐn xiù duān  
lǎn zhī wēn chūn   gōng yān hán  
xīng yǒu shí   cùn biàn 便 méng   {   ? màn   }  
liǎn cáng rùn   niú dòu gàn  
kōng tíng yuè yǐng   qiáng jié sān yǒu huān  
  yào qīng tuán tuán  
suǒ huān zài zuì   cháng kǒng zūn zhōng gān  
shě jiǔ shàng   míng zhū dàn wán  
dàn kǒng qiān rèn què   dàn  
dài zi xián xiá shí   zhǒng zi tián zhōng dān  
zhāo shè shì   kōng róng màn  
qǐng zài dōng   qiū wèi cān  
yǒng kuì jiān rén   wèi wán  
xuě táng chū   shàng diàn xià guǎn  
shí shí shè   měi zuì tǒng zhé dān  
xiào biàn 便 qīng dǎo   nián qīng ān  
gōng   chuán dān  
dìng fēi jiāo dǎo   shì jiāng kuān  
bēi yín zhōng   chuān 穿 wéi xuě màn màn  
nián wèi   huǒ duì lǎn cán