次韵鲁直留别

宋代 李之仪
南北二十年,短褐足尘垢。九仞未及泉,竭心恚地厚。 积翳开前山,月在山之颜。目断两黄鹄,梦寐长跻攀。 我饭苦多噎,见君遽出气。定有囊中药,痿人果知起。 枯槁洗朝露,咀嚼玉壶冰。蔓草岂自得,香发须高陵。 齰舌真有味,辨口空齿落。顿悟孺子歌,会当濯其浊。 允蹈固未见,能言人亦难。得微可齐语,引置庄岳间。 大路平如掌,仁者贵安宅。直弦为君弹,万里等寻尺。 何年纪渻子,相向犹木鸡。肝肺已自镂,土苴非所知。
nán běi èr shí nián   duǎn chén gòu jiǔ rèn wèi quán jié   xīn huì hòu    
kāi qián shān   yuè zài shān zhī yán duàn liǎng huáng mèng   mèi zhǎng pān    
fàn duō   jiàn jūn chū dìng yǒu náng zhōng yào wěi   rén guǒ zhī    
gǎo zhāo   jué bīng màn cǎo xiāng   gāo líng    
shé zhēn yǒu wèi   biàn kǒu kōng chǐ 齿 luò dùn huì   dāng zhuó zhuó    
yǔn dǎo wèi jiàn   néng yán rén nán wēi yǐn   zhì zhuāng yuè jiān    
píng zhǎng   rén zhě guì ān zhái zhí xián wèi jūn dàn wàn   děng xún chǐ    
nián shěng zi   xiāng xiàng yóu gān fèi lòu   fēi suǒ zhī