次韵鲁如晖雪晴

宋代 韩元吉
腊近千门雪,风高一夜晴。 醉余和初拥,梦破觉窗明。 鼙鼓三年戍,关河万里情。 应怜铁甲冷,烽火未须惊。
jìn qiān mén xuě   fēng gāo qíng  
zuì chū yōng   mèng jué chuāng míng  
sān nián shù   guān wàn qíng  
yīng lián tiě jiǎ lěng   fēng huǒ wèi jīng